Những bệnh truyền nhiễm lây qua đường tình dục (phần 1)

Tệ nạn mại dâm đã khiến cho vấn đề lây bệnh truyền nhiễm qua đường tình dục ngày càng cao

Đây là một vấn đề rất thực, rất bức xúc và cần thiết được quan tâm vì chúng ta đang sống trong xã hội hiện đại khi các bạn trẻ có xu hướng ngày càng chậm lại thời gian lập gia đình hơn trước. Nhiều người có lựa chọn sống thử, sống chung với nhiều đối tác khác nhau.

Hơn nữa tệ nạn mại dâm đã khiến cho vấn đề lây bệnh truyền nhiễm qua đường tình dục là một nan đề rất thực. Thiết nghĩ những kiến thức căn bản về bệnh truyền nhiễm lây lan qua đường tình dục sẽ là một công cụ hữu hiệu trong việc ngăn chặn và đề phòng những sự cố không cần thiết.

Tệ nạn mại dâm đã khiến cho vấn đề lây bệnh truyền nhiễm qua đường tình dục ngày càng cao
Tệ nạn mại dâm đã khiến cho vấn đề lây bệnh truyền nhiễm qua đường tình dục ngày càng cao

Ngoài việc dẫn đến những lây lan gây ra bệnh truyền nhiễm có di hại lâu dài, một số bệnh có những biến chứng tai hại dẫn đến chết người như HIV và thời kỳ cuối là bệnh SIDA.

Nhiều người mắc bệnh truyền nhiễm nhưng không có triệu chứng xuất hiện bên ngoài nên nghĩ mình là người khỏe mạnh. Nhiều đối tác không có dấu hiệu nhiễm bệnh nhưng trên thực tế đã nhiễm bệnh từ lâu và có thể truyền cho người khác mà không hề hay biết.

Theo trung tâm kiểm soát bệnh (CDC) của Hoa Kỳ hàng năm ở nước này có ước tính 800.000 ca mắc bệnh Chlamydia, 350.000 ca nhiễm bệnh lậu. Flemming (1997) cho biết ở Hoa Kỳ hiện ước lượng có khoảng 45 triệu người nhiễm bệnh herpes, tương đương 22% tổng dân số tuổi từ 12 trở lên.

Người bị HIV
Người bị HIV

Năm 2002 ở Hoa Kỳ có 886.000 người nhiễm virút HIV được xét nghiệm và chân đoán đã có bệnh SIDA và có 500.000 người chết vì bệnh này. CDC (2004) cho biết Hoa Kỳ hiện có khoảng 1 triệu người nhiễm HIV và trên thế giới hiện có khoảng chừng 40 triệu người nhiễm HIV, trong số họ nhiều người chưa có triệu chứng và không hề biết mình đã nhiễm bệnh.

>> Xem thêm:

Robert Gallo phát hiện ra một loại virut gây bệnh SIDA và ở Pháp. Luc Montaginer thuộc viện nghiên cứu Pasteur cũng tìm thấy loại virut này vào năm 1984. Loại virut có tên HIV (human imunnodeficiency virus) tấn công vào hệ miễn dịch của cơ thể người. Khi hệ miễn dịch của cơ thể suy yếu đến một mức nào đó, những căn bệnh nhiễm trùng khác sẽ có cơ hội phát triển mạnh.

Như vậy người có bệnh SIDA không chết trực tiếp vì virut HIV mà do các loại vi khuẩn khác như từ bệnh tả, cúm, viêm gan, hoặc từ những kênh nhiễm trùng khác. Virút HIV lây qua đường máu và dịch cơ thể, nên nạn nhân có thể bị nhiễm bệnh qua đường tình dục hoặc qua việc sử dụng chung kim chích vốn thấy nhiều ở người nghiện thuốc phiện.

CDC (1986) đưa ra mô hình phát triển bệnh SIDA như sau:

– Thời kỳ nhiễm bệnh đầu tiên và cơ thể phát triển kháng sinh. Thông thường người tiếp xúc với nguồn bệnh, ban đầu sẽ không có bất cứ triệu chứng nào, nhưng sau đó cơ thể sẽ tạo ra kháng sinh trong vòng từ 2 đến 8 tuần lễ.

– Thời kỳ nhiễm bệnh không có triệu chứng: Người bệnh hoàn toàn không biết mình đã nhiễm bệnh vì không có bất cứ một triệu chứng nào. Trên thực tế, khi người khác tiếp xúc với họ qua đường tình dục hoặc kim chích sẽ là một cơ hội lây bệnh vô cùng nguy hiểm.

– Thời kỳ phát triển tấn công hệ miễn dịch: Lúc này người bệnh bắt đầu có những triệu chứng, tuy chưa thực sự nguy hiểm đến tính mạng, nhưng rất gần với thời kỳ phát bệnh. Các triệu chứng như: sưng hạch bạch huyết, xuất mồ hôi đêm, lên cơn sốt, tiêu chảy, sụt cân và thường rất mệt mỏi.

–  Thời kỳ mắc bệnh SIDA: Theo tiêu chuẩn năm 1984 của CDC thì người bệnh bắt đầu có những căn bệnh phát triển thực sự tấn công vào phổi, ung thư da, não suy thoái và hệ thống bạch huyết hoàn toàn suy thoái.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *